dung cu xoc dia bip - choi bac bip - ban do co bac bip - co bac bip cong nghe cao - co bac bip moi nhat
Lượt truy cập
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay63
mod_vvisit_counterHôm qua104
mod_vvisit_counterTuần này63
mod_vvisit_counterTuần trước951
mod_vvisit_counterTháng này2349
mod_vvisit_counterTháng trước4746
mod_vvisit_counterTất cả509934

We have: 31 guests online
Your IP: 54.82.79.109
 , 
Today: Tháng 12 17, 2017

Tiểu sử danh nhân Nguyễn Hiền


Nguyễn Hiền là nhà hoạt động chính trị kiêm ngoại giao. Ông quê ở làng Dương A, huyện Thượng Nguyên, phủ Thiên Trường (nay là xã Nam Thắng, tỉnh Nam Hà).  Lúc nhỏ thông minh, nhanh nhẹn, chăm chỉ. Đi học ở  chùa, sư viết bài đến đâu, ông thuộc lòng đến đó. Năm 11 tuổi nổi tiếng thần đồng. Năm Bính Ngọ (1246). Ông dự thi và đỗ thủ khoa, tiếp đến khoa thi đinh (1247) liền đỗ Trạng Nguyên. Bài thi do nhà vua ra đề là: “ Áp tử từ kê mẫu du hồ phú” ( Bài phú nói về con vịt từ giã mẹ gà đi chơi hồ ). Nội dung đề ra khá rộng và trừu tượng. Ông đã hiểu đề sâu sắc, viết một bài phú thật hay, thể hiện khả năng uyên bác , văn chương mạnh mẽ của một cậu bé chỉ ở tuổi 12. Vua đọc xong phê luôn hai chữ : “Thưởng tứ” và lấy đỗ Trạng Nguyên. Khi Nguyễn Hiền vào cung yết kiến, nhà vua thấy Trạng Nguyên quá nhỏ mà thông thái hơn người nên hỏi:

- Trạng Nguyên học ở đâu?

Nguyễn Hiền cứ thật tình tâu:

- Thần tự học lấy, nhưng có một đôi chữ không hiểu cần phải hỏi sư ông ở chùa làng. Nhà vua thấy Trạng nói năng tự nhiên chưa hiểu phép tắc, lễ nghĩa, lại có ý tỏ ra kiêu căng nên cho là chưa thể bổ nhậm chức quan trong triều được, bèn cho Trạng về nhà học hành chờ thêm 3 năm sau khôn lớn mới bổ dụng.  

Trạng về nhà, ngoài việc đọc sách, giúp đỡ công việc gia đình, còn thời gian thì kết bạn với trẻ con trong làng đánh kháng, thả diều, vui chơi thỏa thích.

       Ít lâu sau, khi Trạng về nhà thì sứ nhà Nguyên sang nước ta, muốn thử sức nước Nam có người tài hay không? Đã đưa ra bài thơ:


“ Lưỡng nhật bình đầu nhật

   Tứ sơn điên đảo sơn

   Lưỡng vương tranh nhất quốc

   Tứ khẩu tung hoành gian”


Vua giao cho các triều thần nghiên cứu trả lời , nhưng không một ai giải đáp được cả. Trong khi cả triều đình đang bí, bỗng có người nhớ đến Trạng Nguyên Nguyễn Hiền, bèn tâu vua cho mời Trạng Nguyên  đến hỏi. Nhà vua đưa bài thơ của sứ Nguyên cho Trạng xem và hỏi người Nguyên Mông định nói gì? Trạng chỉ đọc lướt qua, đã phát hiện toàn bộ nội dung của bài thơ chỉ mô tả có một chữ "Điền". Sứ Nguyên nghe lời giải đáp cũng cả kính, phục tài và không dám khinh thường người nước Nam.

Sau lần đó, Vua Trần phong tước cho ông  là Kim Tử Vinh Lôc đại phu. Ông làm quan tới chức Thượng Thư Bộ Công không được bao lâu thì mất. Vua thấy người đại tài như thế mà không được thọ, thương tiếc vô cùng. Huyện ông tên là huyện Thượng Hiền, vua mới kiêng tên ông đổi ra gọi là Thượng Nguyên. Vua ra chỉ dụ cấp cho dân xã 5 mẫu ruộng để lo việc thờ cúng và lập miếu thờ.